KHÔNG GIAN CHO THÁNH THẦN

 “Đấng Thánh cao cả của Israel ở giữa ngươi!”.

Một cậu bé về quê nghỉ hè ở nhà bà ngoại. Tình cờ, một bà phước ghé thăm. Sau khi chào hỏi, cậu bé chăm chỉ với tập truyện tranh Thánh Kinh ở một góc phòng. Bà phước nghĩ, nên có một điều gì đó để đùa với cậu; bà lên tiếng, “Này con, con có thể nói cho bà một điều gì đó ‘Chúa có thể làm’, bà sẽ cho con một quả táo thật to và bóng loáng”. Suy nghĩ một lúc, cậu bé trả lời, “Thưa bà, nếu bà có thể cho con biết một điều gì đó mà ‘Chúa không thể làm’, con sẽ biếu bà cả một thùng táo!”.

Kính thưa Anh Chị em,

Vậy mà có ‘hơn một điều’ con người tưởng ‘Chúa không thể làm’ thì Ngài đã làm; đó cũng là những gì đã xảy ra với hai người phụ nữ trong ngày lễ Đức Mẹ Thăm Viếng Bà Élisabeth hôm nay.

Thật bất ngờ, hôm nay, phụng vụ Lời Chúa dùng một thánh ca Isaia thay cho Thánh Vịnh đáp ca, “Đấng Thánh cao cả của Israel ở giữa ngươi!”. Đó là một lời sấm đầy khích lệ, nói về ngày Thiên Chúa viếng thăm và cứu dân Ngài; lời sấm ấy đã hoá thực trong ngày Đức Mẹ, dạ cưu mang Con Chúa, mở ra một ‘không gian cho Thánh Thần’, khi Mẹ đến thăm gia đình ông bà Zacaria.

Hình ảnh hai người mẹ hân hoan ngày ấy hiện thực hoá lời Chúa phán xưa qua miệng ngôn sứ Xôphônia với bài đọc hôm nay, “Hỡi thiếu nữ Giêrusalem, hãy hân hoan và nhảy mừng hết tâm hồn! Chúa đã rút lại lời kết án ngươi, và đã đẩy lui quân thù của ngươi. Vua Israel là Chúa ở giữa ngươi!”.

Cuộc viếng thăm người chị họ của Mẹ được xem như một sự đùn đẩy của Thánh Thần. Thánh sử Luca đã ghi lại nhiều chi tiết về cuộc đời Mẹ, nhưng hẳn vẫn chưa kể hết, như Gioan tông đồ nói, “còn rất nhiều điều không được viết ra”; tuy nhiên, nếu chúng ta biết tất cả những gì Thiên Chúa đã làm nơi Mẹ thì thiên đàng sẽ là một lỗ hổng và không còn là thiên đàng chút nào! Cuộc viếng thăm này có một ý nghĩa sâu sắc, vì đây là lần đầu tiên Đức Maria công khai thực hiện ‘vai trò trung gian của Con Thiên Chúa’; Mẹ quảng đại chấp nhận làm trung gian cho việc Nhập Thể, đặt thân xác mình vào vị trí của Thiên Chúa. Mẹ, Hòm Giao Ước, cất giữ một kho báu còn quý hơn cả những bia đá cũ của Môisen; Mẹ, Sao Mai, toả sáng giữa đêm đen trước khi ‘Mặt Trời Huy Hoàng Giêsu’ mọc lên ở cuối trời đông, rạng rỡ ‘một ngày mới’; và Mẹ, Mẹ Chúa Kitô, Mẹ Hội Thánh, cưu mang “Đấng là Đầu của Hội Thánh’ trước khi cưu mang ‘Thân Thể Mầu Nhiệm’ của Ngài trong lòng.

Sự hiện diện của Chúa Kitô nơi cung lòng Mẹ toả ra như sức chiếu của những tia X quang, dội lại trong lời nói và cử chỉ đầy niềm tin của ​​Élizabeth và Gioan, vốn đang nhảy mừng trong dạ mẹ. Élizabeth đã thốt lên những lời duyên dáng, mà ‘vô số cung giọng’ sẽ tiếp tục cất lên bằng ‘vô số ngôn ngữ’ ‘vô tỷ’ lần trong ‘vô số các thời đại’, “Bà có phước lạ hơn mọi người nữ, và Giêsu, Con lòng Bà gồm phước lạ!”. Cuộc viếng thăm này là một trong những nguồn gốc của Kinh Kính Mừng. Élizabeth là một tiên tri! Để một tiên tri là tiên tri, lời họ phải thành sự thật. Lời Élizabeth đã đúng và là sự thật! Quả thế, Maria được chúc phúc giữa muôn muôn phụ nữ, và ‘Quả Phúc’ lòng Mẹ đã tạo nên một sự khác biệt cho thế giới! Mẹ không cho mình là tài đức nhưng làm lệch hướng mọi sự để quy về Thiên Chúa hơn là quy cho lòng quảng đại của chính Mẹ, “Linh hồn tôi ngợi khen Chúa… vì Chúa đã đoái nhìn đến phận hèn tớ nữ của Chúa”. Mẹ tiên phong mở ra một ‘không gian cho Thánh Thần’, dọn dẹp con đường rối rắm, um tùm kể từ tội lỗi của Evà. Với nhân loại sát cánh phía sau, Mẹ dẫn chúng ta trở lại một không gian mới để tái khám phá cội nguồn của tất cả Chân, Thiện, Mỹ.

Anh Chị em,

Corona đại dịch có lẽ đã giúp chúng ta đánh giá đầy đủ hơn những gì trước đó được coi là đương nhiên, thăm viếng và được viếng thăm. Chúng ta không được tạo ra để sống cô lập, nhưng để hiệp thông yêu thương; chúng ta được mời gọi đến thăm nhau theo những cách thức mở ra ‘không gian cho Thánh Thần’, để Ngài hoạt động và sáng tạo trong cuộc sống mình và trong cuộc sống những người chúng ta gặp gỡ. Mẹ Maria không chỉ trao cho Élizabeth mà còn nhận từ bà; bản thân Mẹ đã được Élizabeth chúc phúc. Đó là cách chúng ta không chỉ chúc phúc cho người chúng ta đến thăm, nhưng chúng ta còn được họ chúc phúc; quả là, khi cho đi, chúng ta nhận được nhiều hơn. Khi hai người cùng niềm tin gặp nhau, luôn luôn có một người thứ ba hiện diện, và đó là Chúa. Chúng ta có thể học từ Mẹ Maria và Élizabeth để chú ý đến ‘chiều kích tiềm ẩn’ của sự gặp gỡ này, đó là sự hiện diện của Chúa; đó là những ‘không gian cho Thánh Thần’, những không gian tuyệt vời của ân sủng!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, ơn gọi của con là nên sứ giả của Chúa cho người khác, xin dạy con biết mở ra những ‘không gian cho Thánh Thần’ qua từng người con gặp gỡ. Chớ gì cuộc gặp gỡ của hai người mẹ này trở nên khuôn mẫu cho tất cả những cuộc gặp gỡ của con với những người khác!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

Chia sẻ Bài này:

Related posts